Một hôm đi qua nhà Huệ, tôi thấy Huệ đang đứng trên ban công. Tôi liền gọi Huệ, lâp tức Huệ nhìn tôi và mỉm cười
(ko có hình nào đẹp hơn). Điệu cười đó rất đáng iu và ngây thơ vậy. Khi nhìn thấy điệu cười đó, tôi cảm thấy mình đang lạc vào xứ sở của hạnh phúc vậy
.gif)
. Xứ sở đó đem lại cho tôi nhìu niềm vui và hạnh phúc cho tôi khiến tôi cảm thấy rất iu đời
.gif)
. Nụ cười đó như muốn nói:"em yêu anh"
.gif)
. Nụ cười đó như đang thúc giục
.gif)
tôi làm những điều đúng zậy. Ko nụ cười nào trên thế giới = nụ cười đó, ko có nụ cười nào khiến tôi cảm thấy hạnh phúc như vậy. Sau đó một thời gian ngắn, Huệ mỉm cười và nói với tôi rằng:"em iu anh"
.gif)
. Tôi rất bỡ ngỡ và sửng sốt nhưng tôi đã từ chối. Tôi rất muốn có đc điệu cười đó nhưng ko vì thế mà tôi iu Huệ. Trái tim tôi đa trao về Thanh, tuy Thanh mới chỉ có điệu cười đáng iu thư 2 thôi. Nhưng Thanh mới là người đem lại cho tôi hạnh phúc thực sự = điệu cười đáng iu cua Thanh. Cho dù thế nào đi nữa tôi vẫn mãi mãi iu Thanh. Nụ cười của Thanh như đang nói lên một điều gì đó mà tôi ko thể đoán ra được, đó là điều tôi thích nhất ở nụ cười của Thanh